Đã gần 10 giờ tối rồi và Yeonjun vẫn còn phải làm việc ở cửa hàng tiện lợi, cực khổ như vậy làm sao ngày mai anh có thể đi học đúng giờ cơ chứ? Mà cũng tại anh thôi, tự nhiên khi không đòi ba mẹ cho đi làm thêm, ai ngờ cả nhà liền đồng ý và cắt luôn tiền tiêu vặt. Một thằng nhóc cuối cấp 3 sao có thể không có tiền tiêu vặt để chơi điện tử cơ chứ, cứ như thế Yeonjun đã tìm đến công việc ở cửa hàng tiện lợi. Có điều do phải học sáng nên anh chỉ có thể làm ca tối thôi.
Ở đây còn có mấy chị nhân viên nữ, đường đường là một thằng con trai sao có thể tranh giành ca chiều với người ta cho được. Chẳng đáng mặt nam nhi tý nào. Nhưng mà cứ đòi làm ca tối như vậy kiểu gì anh quản lý cũng sẽ tiếp tục sắp xếp ca tối mất thôi.
Còn tận ba mươi phút nữa mới được đóng cửa hàng. Yeonjun pha cho mình một cốc cà phê sữa, anh ngồi ở quầy thanh toán vừa nhìn điện thoại vừa nhâm nhi tách cà phê nóng.
*Cạch*
Tiếng động quen thuộc vang lên, Yeonjun như mọi khi chào một cái lấy lệ. Anh vẫn tiếp tục nhìn vào điện thoại mà chẳng chú ý tới khách hàng đã đứng ngay ở quầy chờ thanh toán. Cậu thanh niên kia thấy chờ mãi cũng không có tác dụng liền ho lên mấy tiếng gây sự chú ý. Anh khi ngẩng mặt lên liền giật mình làm đổ tách cà phê nóng, cậu thanh niên kia vì thế cũng hốt hoảng theo cả anh.
Cậu đi vòng tới chỗ của anh, lôi từ túi áo ra một chiếc khăn tay, cẩn thận lau phần nước bị đổ lên tay cho anh.
Yeonjun rối rít xin lỗi. "Xin lỗi cậu, là do tôi không chịu để ý. Lần này tôi sẽ thanh toán miễn phí cho cậu nhé? Mong cậu đừng để bụng chuyện hôm nay."
"Em không sao đâu, anh nên cho bản thân trước đi, tiền bối Yeonjun bị bỏng ở tay rồi này."
Yeonjun có phần bối rối. Không phải vì người khách kia biết tên anh mà phản ứng của cậu ấy nhẹ nhàng tới mức anh có thể quên luôn câu châm ngôn quen thuộc khách hàng là thượng đế. Chúa trời sao có thể tạo ra một người vừa đẹp trai lại vừa tốt bụng như cậu ấy cơ chứ.
"Cảm ơn nhé, mà cậu biết tôi hả?"
"Anh rất nổi tiếng ở trường mà, em là Choi Soobin, học sinh lớp 11."
"Choi Soobin á? À đúng rồi sao tôi lại không nhận ra được nhỉ? Vậy cậu chính là cái người con trai duy nhất trong trường cao hơn tôi á?"
"Có thể nói là như vậy."
Yeonjun hí hửng như một đứa trẻ con, anh đứng lại gần Soobin đo chiều cao của hai người, đúng thật là cậu ấy chỉ cao hơn anh một chút nhưng dáng người lại khổng lồ một cách lạ lùng. Ngưỡng mộ quá đi mất thôi.
Cậu đứng yên để anh quấy phá, nhiều khi cũng chỉ sợ anh hăng hái quá mà ngã ra sàn nhà. Nhưng cơ thể anh linh hoạt như vậy chắc cậu lại để ý mấy chuyện không đâu mất rồi. Mất một lúc sau Yeonjun vẫn chưa hết được sự tò mò, anh cứ chạy loạn lên như vậy đến người đang đứng yên như Soobin cũng dần cảm thấy đau đầu. Tay lớn phải kéo anh lại mới khiến anh chịu đứng yên một chỗ. "Tiền bối cứ như vậy em sẽ chóng mặt thay anh đó, anh là lần đầu tiên thấy có người cao hơn mình à?"
"Không không. Những anh khóa trước cũng có người cao hơn anh chứ, nhưng đây là lần đầu tiên có một học sinh khóa dưới có thể cao hơn anh đấy Soobin."
"Đừng khen em nữa, anh khiến em cảm thấy ngại lắm đấy."
Một chút ánh hồng tô trên má, Soobin bối rối vò tóc mình khiến nó rối tung lên, cậu thu lại hình ảnh tươi cười của anh ngày hôm nay vào trong trí nhớ, một chút rung động nhẹ nhàng. Cậu ngỏ lời. "Cũng muộn rồi, em có đi xe đấy, chúng ta cùng về nhé?"
"Được không vậy? Anh sợ sẽ ngược hướng nhà của Soobin đấy, người ta bảo trẻ con không được đi đêm đâu."
"Trẻ con này to hơn anh đấy."
Yeonjun vừa trò chuyện với cậu vừa dọn dẹp lại cửa hàng, tiếng cười đùa không ngớt, thật chẳng giống gì hai con người lần đầu gặp gỡ.
Vì chỉ là dọn dẹp qua loa nên chẳng mấy chốc đã xong việc, Yeonjun khóa lại cửa hàng, mang theo túi đồ chạy đến phía xe máy của Soobin.
Anh nhìn con xe của cậu liền nhanh tay lôi điện thoại ra chụp ảnh lại, cũng có chút thắc mắc học sinh lớp 11 sao lại có thể lén lút đi xe phân khối lớn chứ. Như vậy chắc gia đình cũng hầm hố lắm. Anh phải chụp lại để khoe với bạn bè mình được một hậu bối đẹp trai lai về chứ, cho mọi người ghen tị chết luôn.
Cậu đeo mũ bảo hiểm cho anh trong khi anh vẫn còn đang mải mê bấm điện thoại, hai người lần đầu gặp gỡ lại có thể làm những hành động như cặp bạn thân lâu năm nhưng chẳng có ai mang dáng vẻ ngại ngùng cả.
Kể ra cũng lạ, mãi tới khi đã ngồi ngay ngắn phía sau xe máy anh mới ngộ ra điều ấy. Thế lực nào đã khiến Choi Yeonjun tin tưởng một chàng trai ngay từ lần đầu tiên họ gặp gỡ vậy?
Về đến nhà cũng đã nửa đêm, anh vội vàng đưa lại mũ cho Soobin, nhìn lên đồng hồ lại càng lo lắng hơn. "Soobin à anh xin lỗi, đi đêm như vậy sẽ nguy hiểm cho em lắm đấy, anh không để ý thời gian nên làm phiền em mất rồi."
"Không sao mà tiền bối, nhà em cũng gần đây thôi mà."
"Ngày mai chúng ta ăn trưa cùng nhau nhé? Coi như là anh bù cho em chuyện hôm nay?"
"Ngày mai em sẽ đến lớp anh."
Nói xong cậu cũng rời đi, còn anh đứng lại đấy chờ cho tiếng xe đã xa dần mới trở lại vào nhà. Anh thả mình xuống giường sau một ngày mệt mỏi, bây giờ cũng đã muộn nhưng cảm xúc thì lại chẳng thể ngủ yên được. Nghĩ ngợi một hồi anh vẫn lôi ra điện thoại nhắn tin cho em trai mình.
Yawnzzn
Này Choi Beomgyu.
Bbgyu
Anh có nhớ chúng ta là anh em ruột không đấy?
Và phòng anh ngay cạnh phòng em đấy!Yawnzzn.
Ừ tao biết.
Nhưng ngày hôm nay đã quá mệt để tao cho phép bản thân rời giường ngủ một lần nữa.Bbgyu
Có gì mới?
Anh biến ra tiền rồi hả?