Chương 24

822 32 2
                                    

Thật ra Mạnh Khâm có thể chủ động tới tìm Quan Sam, nếu như cô biết người trước mặt là Tam ca thì cô nhất định sẽ vui vẻ, nhưng mà bây giờ Quan Sam lại không khỏi trầm tư, ở đấy đang có hai tiểu Quan Sam giao chiến bất phân thắng bại.

"Có chuyện gì?" Giọng điệu của Quan Sam bình tĩnh, có cảm giác như đang giải quyết công việc.

Mạnh Khâm nhìn Quan Sam, cảm thấy thái độ của cô đối với anh hình như có chút kì lạ, anh cười thầm bất đắc dĩ trong lòng, giọng nói trầm thấp như ngày thường: "Lão đại nhờ em về lấy vài bộ quần áo mang tới cho chị dâu."

Quan Sam âm thầm thở phào, hoá ra là chuyện này.

Cô gật gật đầu coi như đồng ý: "Gọi điện thoại nói một tiếng là được không phải sao. Còn phải đích thân đi đến đây để làm gì?"

"Vậy di động của em đâu?" Mạnh Khâm đã gọi điện thoại rất nhiều lần nhhưng tất cả đều không nghe máy.

Quan Sam sờ sờ túi, trống không, không có bất cứ đồ gì, cô hơi cong môi cười lấy lệ, nhìn Mạnh Khâm: "Hình như không mang theo bên người."

Mạnh Khâm hiển nhiên biết rõ: "Không phải là hình như."

"Haha, em nhớ rồi, em còn có việc bận, anh đi trước đi." Quan Sam hạ lệnh tiễn khách.

"Anh chờ em đi cùng." Mạnh Khâm từ tốn nói.

Quan Sam vốn dĩ muốn đi, vừa nghe thấy bỗng dưng ngẩng đầu đúng lúc nhìn vào đôi mắt thâm trầm của Mạnh Khâm: "Đi lấy đồ của đàn bà con gái em đi được rồi, anh là đàn ông con trai hình như không được tiện cho lắm."

Mạnh Khâm hiển nhiên không đồng ý, hơn nữa anh còn cảm thấy hôm nay Quan Sam có hơi khác ngày thường, chẳng lẽ là vì biết đươc anh là Tam ca, thật sự coi thành anh trai đáng kính rồi hả? Đây đâu phải là phong cách của cô ấy.

"Có việc gấp thì đi trước đi, chờ em tan ca." Câu nói này của Mạnh Khâm không cho cự tuyệt, sau khi nói xong cũng không đợi Quan Sam có đồng ý hay không mà xoay người rời đi luôn.

Sau khi Quan Sam được trực tiếp thông báo thì người thông báo liền đi mất, hoàn toàn không cho cô có bất cứ cơ hội phản bác nào.

Người đã rời đi một lúc lâu mà cô vẫn còn sững sờ ngay người tại chỗ.

Cho đến khi...

"Bác sĩ Quan, bác sĩ Quan, chị ở đây à?" Một cô y tá không biết là từ nơi nào chạy đến, đột ngột xuất hiện trước mặt Quan Sam.

"Sao thế?" Quan Sam thấy sắc mặt đối phương vội vã, không nén được hỏi.

"Bác sĩ Chu khoa phẫu thuật thần kinh." Y tá thở mạnh một cái, vừa nói vừa chỉ ngón tay về một hướng khác: "Bác sĩ Chu ở phòng cấp cứu..."

Quan Sam buồn cười nhìn đối phương: "Bác sĩ Chu thường xuyên đến phòng cấp cứu, cô kích động cái gì?"

Y tá lắc đầu: "Không phải, không phải, bác sĩ Chu không phải đến khám bệnh, mà là bị khám bệnh."

"Hả?" Quan Sam hơi mù mờ: "Bị khám? Anh ấy làm sao?"

"Anh ấy bị người nhà có sự cố y khoa (1) đánh."

          

"Cô nói bác sĩ Chu bị người nhà có sự cố y khoa đánh?" Quan Sam nghe xong trợn mắt hỏi lại.

Y tá gật đầu: "Đúng vậy!"

"Bác sĩ Quan, nhanh lên, nhanh lên, tay bác sĩ Chu bị thương, bác có bệnh nhân không đi được, cháu mau đi xuống khám một chút đi." Chủ nhiệm Trần vừa đi đến chỗ Quan Sam vừa nói với cô.

Quan Sam gật đầu nhìn về phía y tá: "Cô là do chủ nhiệm Trần bảo cô đến báo cho tôi biết quay về phòng cấp cứu?"

"Đúng vậy, gọi điện thoại cho cháu thì cháu cũng không nhận, tìm cháu lại không tìm thấy, cho nên nhanh chóng kêu y tá đi tìm cháu." Chủ nhiệm Trần vội vàng giải thích.

"Biết rồi ạ." Quan Sam nhìn chủ nhiệm Trần: "Cháu qua đó bây giờ đây."

"Mau đi đi, vất vả rồi." Chủ nhiệm Trần phất phất tay với Quan Sam, cười cười.

"Vì nhân dân phục vụ." Quan Sam gật đầu cười một tiếng, nhanh chóng bước đến cửa thang máy.

Phòng cấp cứu vẫn náo nhiệt như cũ, Quan Sam nhanh mắt tìm thấy Chu Tử Thần, lúc này anh đang nằm trên giường phòng cấp cứu.

"Bác sĩ Lê." Quan Sam đi tới nhìn thẻ tên trước ngực đối phương, bác sĩ cấp cứu Lê, lên tiếng chào hỏi với anh ấy.

"Bác sĩ Quan." Bác sĩ Lên đang khâu miệng vết thương cho Chu Tử Thần, ngước mắt nhìn vị cô nương trẻ tuổi, cô ấy so với trong hình xem ra còn trẻ hơn vài tuổi.

"Bác sĩ Chu sao lại nằm ở đây vậy?" Quan Sam thấy sắc mặt trắng bệch của Chu Tử Thần đang nằm trên giường cấp cứu, đi lên phía trước kiểm tra tay anh, không để ý trêu trọc.

"Úi." Chu Tử Thần bị Quan Sam đụng trúng tay, đau đớn hít một hơi lạnh, trên trán có một lớp mồ hôi mỏng: "Vị này đến đây để chế giễu đấy à?"

Quan Sam liếc nhìn Chu Tử Thần, sau đó hỏi bác sĩ Lê: "Chụp X- quang chưa?"

Bác sĩ Lê gật đầu: "Chụp rồi."

"Chắc là bị gãy xương." Quan Sam liếc mắt, nhìn về phía Chu Tử Thần đang câm nín không nói nên lời: "Tay đối với bác sĩ ngoại khoa rất quan trọng chắc là không cần em phải nhiều lời nhỉ? Tại sao lại bị người nhà đánh?"

Chu Tử Thần nhìn Quan Sam, thấy dáng vẻ cô không có chút đùa giỡn, nói với cô: "Lần trước ở phòng cấp cứu có người đột nhiên bị tai biến mạch máu não lần nữa, cứu không được trả về nhà, con trai của ông ấy cũng không biết từ đâu tới náo loạn mọi người ở trong bệnh viện cả một ngày."

"Biết vậy mà anh còn..." Quan Sam chỉ chỉ tay của Chu Tử Thần: "Để thành ra như vầy?"

Bác sĩ Lê khâu xong, đứng dậy nhìn về phía Quan Sam: "Chuyện này thật sự không thể trách bác sĩ Chu, nếu không phải là anh ấy, chỉ sợ không phải chỉ là bị thương mà còn là người bệnh không được cấp cứu mà chết."

"Hả?" Quan Sam không biết rõ chuyện gì nhìn về phía bác sĩ Lê.

"Có đứa bé não bị tổn thương vừa mới làm phẫu thuật xong đi ra, gặp phải đám đột nhập đập phá phòng bệnh, một phần tử côn đồ trong đó thiếu chút nữa đập trúng bạn nhỏ đó, là do bác sĩ Chu dùng tay cản lại." Bác sĩ Lê tựa như tự mình trải qua tình cảnh lúc đó, kể lại sinh động y như thật.

Y SamTempat cerita menjadi hidup. Temukan sekarang