chương 12

484 17 0
                                    

Phòng ký túc xá của Lý Toản không lớn, hai chiếc giường tầng, bốn người ở. Chăn màu xanh lục quân đội gấp thành hình miếng đậu phụ tiêu chuẩn. Trong phòng bày thêm hai chiếc bàn, hai chiếc ghế, trên bệ cửa sổ đặt cốc sứ và đồ rửa mặt. Những nơi khác sạch sẽ không có lấy một hạt bụi.

Hồi đại học Tống Nhiễm đã từng đến ký túc xá nam, bên trong bừa bộn với đủ các loại mùi. Bây giờ nhìn lại, quân nhân quả nhiên khác hẳn, kỷ luật đã thấm nhuần vào mọi mặt trong cuộc sống. Trong phòng ngoại trừ mùi mồ hôi nhàn nhạt còn có hương xà phòng thoang thoảng.

Ánh tà dương soi chếch qua ô cửa sổ, chiếu lên chăn đệm và sàn nhà. Tống Nhiễm đứng trong nắng chiều, vé mặt lúng túng, mái tóc rối như ổ gà còn đang nhỏ nước.

Lý Toản kéo ngăn tủ ra, cô nhân cơ hội ngó nghiêng. Quân trang của anh được gấp ngay ngắn, không có lấy một nếp nhăn. Một cây kèn harmonica, một cây bút máy và một quyển sổ nhỏ đặt bên trên.

Anh lấy khăn bông ra, đưa cho cô, "Lau đi."

Tống Nhiễm thoáng ngập ngừng.

"Mới đấy, không bẩn đâu." Lý Toản cười.

"Không phải." Cô vội xua tay, dè dặt nói: "Tôi sợ làm bẩn khăn của anh, anh cho tôi mượn lược là được, chải hết nước là khô thôi."

Anh cũng không ép cô, vắt khăn bông lên lưng ghế, sau đó quay người lấy một cây lược nhỏ bằng nhựa màu trắng trong chiếc cốc tráng men đựng bàn chải và kem đánh răng.

Nơi Tống Nhiễm đứng đã đọng một vũng nước nhỏ, cô cầm lược đi đến cửa, đưa lưng về phía anh, vừa dè dặt vừa ngượng ngùng chải tóc, nước nhỏ từng giọt tí tách rơi xuống đất. Thời tiết thành phố Garos vừa nóng vừa hanh, chỉ chốc lát là tóc sẽ khô thôi.

Anh nhìn cô giây lát, đoạn quay người xếp gọn khăn bông trên ghế, bỏ vào ngăn tủ lần nữa.

Chải xong, Tống Nhiễm hất tóc ra sau vai, len lén lau khô lược bằng tay áo rồi trả lại cho anh, "Cảm ơn."

"Không sao." Lý Toản nhận lấy, thoáng nhìn cây lược đã khô một nửa, sau đó bỏ vào cốc tráng men.

Anh lùi bước về bên cạnh ghế dựa, nhìn sang cổ. Ánh mắt hai người giao nhau, đồng thanh hỏi: "Anh/cô đến đây khi nào?"

Cả hai thoáng sửng sốt rồi cùng bật cười.

"Tháng trước."

"Tuần trước."

Mặt Tống Nhiễm ửng đỏ, mím môi nhìn ra vườn rau bên ngoài. Cả hai nhất thời không nói lời nào, ánh nắng chiều nóng bức rọi qua khe khung cửa, như một đường biên chia cắt hai người.

Cuối cùng anh quay lại đề tài cũ: "Sao cô lại đến đây? Tôi tưởng đài truyền hình của cô cử phóng viên nam đến chứ?"

"Kỳ thị phụ nữ à?" Cô chau mày.

"Ý tôi không phải vậy." Anh cười hòa hoãn, nhìn thẳng vào cô. Tuy nét cười ôn hòa, những ánh mắt của quân nhân vẫn phần nào ẩn chứa chút sắc bén.

Cô mở to mắt, cần lấy đuôi tóc ướt: "Phóng viên mà, không ra tiền tuyến, lẽ nào chạy về hậu phương... Còn anh? Sao lại đến đây? Tôi nghe Chính ủy La nói nhiệm vụ gìn giữ hòa bình là tự nguyện."

Bạn cũng sẽ thích

          

"Đi lính mà, không ra tiền tuyến lẽ nào chạy về hậu phương?" Anh điềm nhiên nhại lại lời cô.

Tống Nhiễm mím môi, "Ừ, tốt."

Ánh tà dương soi trên mặt đất bị kéo thành một hình chữ nhật, chút nước đọng nơi cửa phòng đã bốc hơi hết.

Cô không muốn ở đây lâu, lơ đãng nhìn ra đàn gà đang đi loanh quanh trong sân, "Lát nữa chắc hẳn mọi người phải tập hợp, tôi đi trước đây."

"Ừ."

"Cảm ơn..." Cô chỉ vào bệ cửa sổ, "... Lược của anh."

"Cô khách sáo quá." Anh nở nụ cười, để lộ hàm răng trắng.

Tống Nhiễm quay đầu đi ra cửa, bóng dáng lướt nhanh qua khung cửa sổ, mãi đến khi rời khỏi doanh trại mới dừng lại thở hổn hển. Cô thả chậm bước chân để điều chỉnh nhịp thở, đi một hồi lại đột nhiên đưa tay vỗ mạnh vào đầu mình.

Balo của cô vẫn để trong văn phòng La Chiến. Lúc cô quay lại đó, trong lòng còn ngổn ngang tâm sự nên quên cả phép lịch sự chào anh ấy.

La Chiến gõ bàn, đăm chiêu nhìn cô.

Tống Nhiễm hoàn hồn, "Chính ủy!"

"Sao thế? Lông mày dính lại với nhau rồi kìa."

"Đâu có." Cô lập tức dãn hàng mày ra, trợn tròn mắt.

"Ai chọc giận cô, nói cho tôi biết, tôi bắt kẻ đó chạy 10 km."

Tống Nhiễm bật cười, "Không có, tôi đang suy nghĩ đến việc lựa chọn tư liệu thôi."

"À đúng rồi, đang định nói với cô việc này. Ngày mai có phân đội nhỏ thi hành nhiệm vụ quét địa lôi, cô đi theo đi."

"Được ạ."

Tống Nhiễm đeo balo to đùng ra cửa, lát sau lại ló đầu vào, "Chính ủy La, thật sự có thể chạy 10 km hả?"

La Chiến biết cô nói đùa, ra vẻ nghiêm khắc chỉ tay vào cô. Tống Nhiễm lè lưỡi cười hớn hở chạy đi.

Sáng sớm hôm sau lại cúp điện, trong phòng nóng bức, tối qua Tống Nhiễm trằn trọc mãi mới ngủ được, đồng hồ báo thức suýt không đánh thức được cô.

Khi Cô đeo balo chạy đến địa điểm tập trung, phân đội quét mìn đã có mặt đầy đủ. Tống Nhiễm vội vàng xin lỗi vì đã để họ chờ lâu, phân đội trưởng họ Dương trấn an bảo không muộn, họ cũng vừa chuẩn bị xong.

"Lên xe thôi." Đội trưởng Dương ngẩng đầu nhìn nhóm lính ngồi sau xe tải, "Ga lăng nào, kéo cô ấy lên đi,

Lập tức, một bàn tay đeo găng tay chiến đấu màu đen để lộ nửa ngón tay thon dài chìa ra trước mặt Tống Nhiễm. Cô ngẩng đầu, Lý Toản đang đeo mặt nạ bảo hộ, nheo mắt nhìn cô.

Tống Nhiễm im lặng đưa tay ra, bàn tay kia nắm chặt tay cô, kéo mạnh, cô giẫm càng xe trèo lên, ngồi ở vị trí ngoài cùng.

Lý Toản hất cằm vào phía trong: "Cô ngồi bên trong đi."

Tống Nhiễm không hiểu vì sao, song vẫn ôm balo ngồi dịch vào trong. Đúng lúc này xe tải bỗng nhiên khởi động và rẽ cua, Lý Toản không đứng vững, người thoáng chao đảo, ngã về phía Tống Nhiễm.

cây olive màu trắngNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ