Chính văn 78.2:

1.2K 35 0
                                    

Quân Khuynh Vũ có chút giật mình. Nắm Tuyết Tâm trong tay, thần sắc có chút phức tạp, cuối cùng nói, "Được. Ta không nói cho nàng. Nhưng, nàng là nữ nhân của ta, sau này có ta thủ hộ nàng, sư huynh không cần phải bận tâm!"

Liễu Tư Triệt kéo khóe môi, lộ ra một ý cười chua sót, từ từ nói, "Chờ thương thế của ngươi hồi phục, e là ngay cả cơ hội để ta quan tâm nàng cũng không có."

Dứt lời, liền kéo một thân máu tươi đi lên phía trước.

Quân Khuynh Vũ không ngăn cản Liễu Tư Triệt. Hắn và Liễu Tư Triệt đều là người học y, tự nhiên biết thương thế của Liễu Tư Triệt đều là vết thương ngoài da, không nghiêm trọng lắm, chỉ là, mặc dù không nghiêm trọng, nhưng đau đớn cũng không kém với bị nội thương.

"Sư huynh, ngươi đối với Hoàng nhi, thật là tình thâm ý trọng." Quân Khuynh Vũ nhìn bóng dáng tiêu điều của Liễu Tư Triệt, rầu rĩ nói.

Nhìn Tuyết Tâm tỏa sắc trắng hào quang trong tay, trên mặt Quân Khuynh Vũ lộ ra một chút thần sắc phức tạp, gắt gao nắm Tuyết Tâm, kiên định xuống núi.

Lạc Khuynh Hoàng đứng dưới chân núi, nhìn chân trời dần dần ngã về tịch dương, trong mắt hiện ra một tia lo lắng, Quân Khuynh Vũ đã đi suốt hai ngày, theo lý, bằng tốc độ của hắn, đã nên sớm trở về, vì sao đến bây giờ còn chậm chạp không về.

Ngón tay vô ý thức nắm chặt lại, Lạc Khuynh Hoàng gắt gao nhíu mày, lo lắng trong mắt càng sâu, cơ hồ lập tức sẽ không khống chế được mà đi lên núi tìm kiếm Quân Khuynh Vũ. Đột nhiên, trong con ngươi của nàng lóe lên một chút lượng sắc, bóng dáng lửa đỏ đập vào mắt nàng , bóng dáng màu đỏ đặt trong tuyết trắng mênh mang lại vô cùng nổi bật.

Hai bước cũng thành ba bước, Lạc Khuynh Hoàng vội vàng chạy tới trước mặt Quân Khuynh Vũ, cẩn thận kiểm tra Quân Khuynh Vũ, ôn nhu hỏi, "Vũ, chàng không sao chứ?"

"Ta không sao." Quân Khuynh Vũ nhẹ nhàng nhéo nhéo cái mũi Lạc Khuynh Hoàng, miệng vết thương trên tay chưa xử lý còn đang chảy máu, máu dính đến trên mũi Lạc Khuynh Hoàng, làm cái mũi của nàng cũng nhiễm đỏ.

Lạc Khuynh Hoàng đương nhiên chú ý tới miệng vết thương trên tay Quân Khuynh Vũ, nhìn trên ngón tay thon dài như ngọc đầy rẫy những vết rách to nhỏ, Lạc Khuynh Hoàng đau lòng không thôi, thật cẩn thận cầm tay Quân Khuynh Vũ, nói, "Đau không?"

"Không đau, tuyệt không đau." Quân Khuynh Vũ làm như không sao cả rút cánh tay lại, không muốn để cho Lạc Khuynh Hoàng nhìn thấy vết thương trên tay hắn, hắn nhìn cái mũi Lạc Khuynh Hoàng, gợi lên ý cười trêu đùa, nói, "Nhưng cái mũi Hoàng nhi bị ta làm thành màu đỏ, hiện tại đã trở thành một cái mũi đỏ!"

Lạc Khuynh Hoàng lau vết máu trên mũi, có chút bất đắc dĩ nhìn Quân Khuynh Vũ, ôn nhu nói, "Đi thôi, trước tìm nơi băng bó vết thương cho chàng đã."

"Hoàng nhi không hỏi ta có tìm được Tuyết Tâm không sao?" Quân Khuynh Vũ nhíu lông mày, tựa tiếu phi tiếu nhìn Lạc Khuynh Hoàng, bên trong con ngươi tối đen như mực ánh lên vài điểm sáng.

Lạc Khuynh Hoàng không nhìn đến Tuyết Tâm bị Quân Khuynh Vũ nắm chặt trong lòng bàn tay, chỉ cười nhẹ, chắc chắn nói, "Đương nhiên là tìm được rồi. Nếu chưa tìm được Tuyết Tâm chàng sẽ không xuống đây, đúng không?"

Quân Khuynh Vũ mỉm cười. Lạc Khuynh Hoàng nói đúng rồi, nếu chưa tìm được Tuyết Tâm, hắn tuyệt sẽ không rời khỏi mà tiếp tục tìm kiếm trên đỉnh Thiên Sơn! Nhất định sẽ soát mỗi một tấc đất của Thiên Sơn!

"Chúng ta đến tiểu tửu lâu lúc trước đi." Quân Khuynh Vũ dường như nghĩ tới cái gì, trong mắt toát ra một chút suy nghĩ sâu xa, nói với Lạc Khuynh Hoàng.

Lạc Khuynh Hoàng nghe Quân Khuynh Vũ nói như thế, cũng không hỏi nguyên nhân, chỉ gật gật đầu.

Bên trong tiểu tửu lâu vẫn chỉ thưa thớt vài người, một bên uống rượu một bên nói chuyện phiếm. Quân Khuynh Vũ nhìn một vòng bên trong tiểu tửu lâu, tựa hồ là muốn tìm kiếm người nào đó, nhưng tìm một vòng, cũng không tìm được.

"Vũ, chàng tìm ai vậy?" Lạc Khuynh Hoàng nhìn thần sắc Quân Khuynh Vũ, hình như là đang tìm người, nhưng Thiên Sơn là chỗ xa xôi, bọn họ căn bản là không hề quen biết ai ở đây nha.

"Khanh khách." Tiếng cười như chuông bạc vang lên sau lưng Lạc Khuynh Hoàng và Quân Khuynh Vũ, thiếu nữ Tuyết y bọn họ đã gặp ở tửu lâu vài ngày trước đang ở phía sau bọn họ tủm tỉm cười nhìn bọn họ, thiếu nữ dời tầm mắt đến trên người Quân Khuynh Vũ, cười nói, "Ngươi đang tìm ta sao?"

"Hả?" Thiếu nữ Tuyết y cẩn thận đánh giá Quân Khuynh Vũ một vòng, có chút hồ nghi nhíu chân mày, nhìn Quân Khuynh Vũ, nghi hoặc nói, "Ngươi tìm được Tuyết Tâm rồi?!"

"Tuyết Tâm ở đây." Quân Khuynh Vũ nhanh chóng đưa ra Tuyết Tâm đang tỏa hào quang tuyết trắng trong lòng bàn tay, hỏi, "Cô nương có thể mang ta đi gặp Tuyết công tử được chưa?"

Nghe vậy, Lạc Khuynh Hoàng nhíu mày, nhưng cũng không có bao nhiêu kinh ngạc. Từ lúc biết thiếu nữ Tuyết y này trên chân đeo kịch độc lục lạc mà có thể bình yên vô sự, nàng chỉ biết thiếu nữ Tuyết y này nhất định không đơn giản, chỉ là nàng thật không ngờ, cô gái này lại quen biết Tuyết công tử.

Người ta đồn Tuyết công tử tính tình cổ quái, rất là quái gở, ngoại trừ đao khách Mạc Nhược thì không có bằng hữu nào khác. Cô gái này và Tuyết công tử có quan hệ gì đây?! Chẳng lẽ là ý trung nhân của Tuyết công tử?!

"Ngươi xác định đây là thánh liên Tuyết Tâm?" Thiếu nữ Tuyết Sam hồ nghi nhìn Tuyết Tâm trong lòng bàn tay Quân Khuynh Vũ, thần sắc ngoài hồ nghi, dường như còn thì thào tự nói, "Hào quang tuyết trắng. Đúng là thánh liên Tuyết Tâm. Nhưng thánh liên tuyết có tuyết linh xà thủ hộ, ngươi làm sao có thể lấy được nó mà "lông tóc vô thương"?!"

Quân Khuynh Vũ nghe được lời thì thào của thiếu nữ Tuyết y, lại liếc nhìn Lạc Khuynh Hoàng, từ từ nói, "Có cố nhân tương trợ thôi."

Thiếu nữ Tuyết y nghe thấy trả lời Quân Khuynh Vũ, lộ ra bộ dáng thì ra là thế, thế này mới yên tâm cười cười, lộ ra hai cái đồng tiền trên má, nói với Quân Khuynh Vũ, "Được! Đi theo ta."

Quân Khuynh Vũ lập tức lôi kéo Lạc Khuynh Hoàng đi theo, trong mắt Lạc Khuynh Hoàng cũng có nồng đậm nghi ngờ. Cố nhân tương trợ ?! Trong phạm vi Thiên Sơn này, Quân Khuynh Vũ cũng có cố nhân? Nhưng rõ ràng lúc hắn lên núi chỉ có một người, tại sao lại xuất hiện thêm một cố nhân?!

Có điều, nếu Quân Khuynh Vũ đã nói như thế, chắc là có ẩn tình khó nói. Chắc là thân phận của vị cố nhân kia không tiện tiết lộ, dù sao Quân Khuynh Vũ nói như thế, chắc chắn có lý của hắn, nàng cần gì phải suy nghĩ phức tạp?

Thiếu nữ Tuyết y khập khiễng dẫn Lạc Khuynh Hoàng và Quân Khuynh Vũ đến một mảnh đất trống ẩn dưới chân núi Thiên Sơn, cuối mảnh đất trống có một gian nhà trúc, phía trước nhà trúc có một đình viện không lớn không nhỏ, bên trong chứa đầy những dược liệu kỳ dị.

"Hắn sống ở đây, gian ngoài có trận pháp, các ngươi chính mình cẩn thận." Thiếu nữ Tuyết Sam đứng cách nhà trúc một khoảng, chỉ chỉ gian nhà trúc phía trước kia, ngoái đầu nhìn lại nói với Lạc Khuynh Hoàng và Quân Khuynh Vũ.

Nói xong, cũng không chờ Lạc Khuynh Hoàng và Quân Khuynh Vũ trả lời, liền tập tễnh chạy ra. Quân Khuynh Vũ nhìn bóng dáng cô gái, trong mắt hiện lên một chút suy nghĩ.

Bên ngoài nhà trúc bày Càn Khôn trận. Mà bên ngoài Càn Khôn trận lại bày Tru Linh trận.

"Tính tình Tuyết công tử này cũng thật quái dị quá đi." Lạc Khuynh Hoàng cũng có nghiên cứu trận pháp, nhìn một vài nhánh tùng bách thưa thớt trên đầu, khóe môi có chút giương lên, cười nói, "Bên ngoài bày tuyệt sát trận, tới gần nhà trúc lại biến thành khốn trận."

"Tru Linh trận chính là tuyệt sát chi trận, người bình thường căn bản không thể tới gần. Ta thấy Tuyết công tử bày khốn trận xung quanh nhà trúc, sợ là vì giữ người ta bên trong nhà trúc đi." Quân Khuynh Vũ nhìn nhà trúc xa xa, trong đôi mắt sáng như sao hiện lên một chút ý cười, tựa tiếu phi tiếu nói.

Giữ người bên trong nhà trúc ?

Lạc Khuynh Hoàng có chút kinh ngạc nhìn ngôi nhà trúc, làm sao trong nhà còn có người?! Dựa vào nội lực tu vi của nàng ,chưa đủ để cảm giác được trong nhà có người. Nhưng mà nếu Quân Khuynh Vũ đã cảm thấy được, vậy thì không sai. Chỉ là tính tình Tuyết công tử xưa nay vốn quái gở, làm sao có thể cho phép người ngoài ở lại trong nhà hắn đây?!

Mà bên ngoài nhà trúc này bày trận pháp là vì cái gì?! Nếu nói Tru Linh trận là vì bảo hộ hắn và nhà trúc, tránh không cho bọn đạo chích đến quấy rầy, vậy Càn Khôn trận bày ở phụ cận nhà trúc lại là vì cái gì?! Người ở trong nhà trúc rốt cuộc là kẻ thù hay là bằng hữu của Tuyết công tử?!

"Võ công của người ở bên trong nhà trúc tất nhiên không tầm thường, nhưng mà giống như đang bị thương." Con ngươi sâu thẳm của Quân Khuynh Vũ nhìn nhà trúc trước mắt, vận nội lực cảm nhận được hơi thở mỏng manh bên trong nhà trúc kia, khóe môi hắn gợi lên một chút tự tin tươi cười, từ từ nói, "Nếu ta đoán không lầm, người ở trong nhà trúc, hẳn là đao khách Mạc Nhược đi."

"Đao khách Mạc Nhược?" Lạc Khuynh Hoàng nhíu lông mày, lập tức lộ ra một chút hiểu rõ, khóe môi giương lên ý cười, "Xem ra Tuyết công tử này cũng không lãnh huyết vô tình như giang hồ đồn đãi, ít nhất đối với đao khách Mạc Nhược, vẫn cực kì để ý nha."

Đao khách Mạc Nhược chính là sát thủ nhất nhì trên giang hồ. Hắn không có tổ chức, cũng không có bằng hữu, chỉ cần nói giá tiền, hắn sẽ giúp ngươi giết người.

Về phần hắn và Tuyết công tử, không ai biết bọn họ quen biết như thế nào, cũng không có ai biết hai con người xưa nay độc lai độc vãng, làm sao lại trở thành bằng hữu.

Lúc này đây, đao khách Mạc Nhược bị người ám toán, thân trúng sổ độc, mắt thấy mệnh sớm tối tùy thời đều có thể mất đi, Tuyết công tử lại đột nhiên xuất hiện, giải cứu đao khách Mạc Nhược, cũng tuyên bố, nếu ai dám đụng đến đao khách Mạc Nhược, thì chờ hắn đến hầu hạ bằng độc dược đi!

"Nhưng đao khách Mạc Nhược hình như cũng không muốn nhận phần ân tình này của hắn, nếu không hắn cần gì phải bày Càn Khôn trận chung quanh nhà trúc?" Quân Khuynh Vũ cũng gợi lên khóe môi, nhíu mày, ánh mắt lộ ra một chút giảo hoạt.

Đối với chuyện tình giữa đao khách Mạc Nhược và Tuyết công tử, hắn ít nhiều cũng biết một ít, lần này gặp được thiếu nữ Tuyết Sam, lại làm cho hắn đoán được thêm vài phần. Bất quá chuyện đó cũng không trọng yếu, quan trọng là, Tuyết công tử thực để ý đến tính mạng đao khách Mạc Nhược này , như vậy, hắn muốn trao đổi với Tuyết công tử, tự nhiên sẽ nắm chắc hơn rất nhiều.

Nhìn Tru Linh trận trước mắt, khóe môi Quân Khuynh Vũ giơ lên một chút tà mị tươi cười, hồng y như đuốc, bay phất phới giữa không trung, ánh mắt hắn sáng quắc, ngay cả ánh mặt trời mới lên cũng không bằng sáng lạn trong mắt hắn, hắn nhẹ nhàng kéo tay Lạc Khuynh Hoàng, động tác ôn nhu mà cẩn thận, nhưng trong lời nói vẫn là cuồng ngạo không kềm chế được, "Chỉ là Tru Linh trận thôi, ta còn không thèm để vào mắt!"

Lạc Khuynh Hoàng tùy ý Quân Khuynh Vũ nắm tay nàng bước vào trận pháp. Tru Linh trận này tuy rằng không tính là trận pháp bén nhọn nhất, nhưng cũng là trận pháp hạng nhất. Nàng tuy hiểu thấu đáo trận pháp, nhưng cũng không dám chắc 100% có thể phá được Tru Linh trận này. Nhưng mà một khi Quân Khuynh Vũ đã khẳng định như vậy, nàng liền đem tánh mạng giao phó cho hắn cũng có làm sao?!

Bên trong Tru Linh trận thiên biến vạn hóa, ám khí cạm bẫy ảo giác ùn ùn, Lạc Khuynh Hoàng chỉ tùy ý Quân Khuynh Vũ nắm tay nàng, bình tĩnh tự nhiên nhắm hai mắt, không hề lo lắng một bước đi sai sẽ mất mạng, Quân Khuynh Vũ cẩn thận nắm tay Lạc Khuynh Hoàng, xuyên qua trận pháp.

Tru Linh trận vốn dĩ hung hiểm dị thường, trong mắt Quân Khuynh Vũ xem ra cũng không có gì mới, hắn nắm tay Lạc Khuynh Hoàng, đi từng bước một cao nhã tự nhiên mà tiêu sái, như là đang tản bộ, mà Lạc Khuynh Hoàng nhắm hai mắt cũng bình yên vô cùng, khóe môi còn giương lên ý cười ôn nhu điềm tĩnh.

"Được rồi." Quân Khuynh Vũ nhìn chăm chú vào Lạc Khuynh Hoàng, khóe môi giương lên ý cười ôn nhu, nhẹ nhàng nói bên tai Lạc Khuynh Hoàng.

Lạc Khuynh Hoàng chậm rãi mở hai mắt, hai người bọn họ đã gần đến nhà trúc. Khóe môi nàng gợi lên một chút tươi cười, nói với Quân Khuynh Vũ, "Thật không ngờ Tru Linh trận nổi tiếng thiên hạ nhưng lại không chịu một kích."

"Tru Linh trận tuy rằng nổi tiếng thiên hạ, nhưng cũng không khó phá giải. Nếu ở đây bày Tru Tiên trận, sợ là sẽ không dễ dàng như vậy đâu." Quân Khuynh Vũ nhìn nhìn phía sau, thần sắc cuồng ngạo, lôi kéo tay Lạc Khuynh Hoàng, từ từ nói, "Qua Càn Khôn trận là có thể đến nhà trúc rồi."

Lạc Khuynh Hoàng nhìn nhìn trận pháp trước mắt, đột nhiên lộ ra một chút bướng bỉnh tươi cười, lôi kéo tay Quân Khuynh Vũ nói, "Vừa rồi chàng phá Tru Linh trận, không bằng lần này giao Càn Khôn trận cho ta đi?"

Quân Khuynh Vũ nhìn ánh mắt sáng quắc của Lạc Khuynh Hoàng, lại nhìn nhìn Càn Khôn trận trước mặt, không khỏi gợi lên một chút sủng nịch tươi cười, chậm rãi nhắm mắt lại, đưa tay giao cho Lạc Khuynh Hoàng, từ từ cười nói, "Được!"

Lạc Khuynh Hoàng nhìn Quân Khuynh Vũ nhắm mắt lại, ý cười trên khóe môi càng thêm ôn nhu.

Bên trong trận pháp nào cũng có ảo giác, nếu tâm tư không đặt vào việc phá trận thì tự nhiên sẽ dễ dàng bị mê hoặc. Bởi vậy, nếu muốn để đối phương phá trận, đơn giản chỉ cần nhắm mắt lại, tránh cho chính mình bị ảo giác quấy nhiễu. Chỉ là nhắm mắt lại trong trận pháp hung hiểm dị thường chẳng khác nào đem tánh mạng giao cho đối phương, điều này cần rất nhiều tín nhiệm nha!

Lạc Khuynh Hoàng hít sâu một hơi, nhìn Càn Khôn trận trước mắt. Nàng tuy rằng đối với trận pháp có nghiên cứu, nhưng dù sao cũng chưa từng thật sự phá trận pháp. Vừa rồi sở dĩ dám đưa ra yêu cầu như vậy, cũng chỉ vì Càn Khôn trận chỉ là khốn trận, sẽ không làm người bị thương, cho dù nàng phá không được, cũng sẽ không có chuyện gì.

Cảm giác được độ ấm truyền đến từ đầu ngón tay Quân Khuynh Vũ, Lạc Khuynh Hoàng cong khóe môi, ngưng thần nín thở, quan sát trận pháp. Phía trước nhà trúc một trượng có một cái sân nho nhỏ, bày Càn Khôn trận, làm cho người ta cảm thấy như có một mảnh thảo nguyên rộng lớn vậy.

Lạc Khuynh Hoàng dẫn Quân Khuynh Vũ quanh quẩn trong trận pháp một vòng, mới tìm được chỗ biến hóa của trận pháp, dẫn Quân Khuynh Vũ đi đến rồi đi ra ngoài, giữa trán nàng đã rịn ra một tầng mồ hôi, thè lưỡi với Quân Khuynh Vũ, nói, "Thật hổ thẹn. Chàng phá Tru Linh trận chỉ cần nửa nén nhang, ta phá Càn Khôn trận này ước chừng phải dùng đến hai nén nhang."

"Hoàng nhi trí tuệ trời cho, chỉ chưa có kinh nghiệm thôi." Quân Khuynh Vũ sủng nịch nhìn Lạc Khuynh Hoàng, Lạc Khuynh Hoàng nghiên cứu trận pháp cũng không tồi, chỉ là chưa từng phá trận trong thực tế, bởi vậy khó tránh khỏi có chút khẩn trương thôi.

Lạc Khuynh Hoàng từ chối cho ý kiến, lại nghe thấy từ phòng trong truyền đến thanh âm lạnh như băng, "Ai!?"

Lạc Khuynh Hoàng đối mặt với thanh âm băng hàn lạnh thấu xương kia có chút rùng mình. Thanh âm kia không lạnh như người bình thường lúc tức giận, mà là giống như vạn năm hàn băng, mang theo hàn khí nhè nhẹ, ngay cả đứng ở ngoài phòng, cũng có thể cảm giác được người nọ lạnh như băng, chỉ một chữ vô cùng đơn giản, đã cảm nhận được sát khí trong đó.

"Đao khách Mạc Nhược?" Quân Khuynh Vũ nhíu lông mày, không vì một tiếng quát lạnh lẽo mang sát khí kia làm cho sợ hãi, khóe môi còn giương lên ý cười tà mị.

Phòng trong truyền đến thanh âm cố kiềm nén ho khan, xem ra đao khách Mạc Nhược bị thương không nhẹ, thanh âm băng hàn kia lại vang lên một lần nữa, "Các hạ tới lấy mạng ta sao?"

Thanh âm băng hàn lạnh lùng, như là đối với tánh mạng cũng không thèm để ý.

"Đúng thì như thế nào?" Quân Khuynh Vũ nhíu mày, không nói rõ mục đích đến đây, mà là đứng ở ngoài phòng, hưng trí nói.

Lạc Khuynh Hoàng đứng bên cạnh Quân Khuynh Vũ, mặc Quân Khuynh Vũ hồ nháo, cũng không lên tiếng. Thật ra nàng cũng muốn nhìn xem đao khách Mạc Nhược này đến tột cùng có thể lãnh tới trình độ nào, đối với sinh tử cũng hờ hững như vậy sao.

"Muốn lấy thì đến đây đi! Các hạ đã có bản lãnh xông qua Tru Linh trận, còn sợ Mạc Nhược đao sao?" Thanh âm lạnh như băng của đao khách Mạc Nhược ở phòng trong vang lên, thậm chí còn mang theo một tia khinh thường, hắn đại khái cho rằng Quân Khuynh Vũ vì sợ hãi đao trong tay hắn mà không dám đi vào thôi.

Khóe môi Quân Khuynh Vũ gợi lên một chút tươi cười nghiền ngẫm, bóng dáng như điện thiểm đi vào, Khuynh Thành câu hồn phiến bay ra thay câu trả lời, lập tức cắt đứt một vài sợi tóc của đao khách Mạc Nhược.

Lạc Khuynh Hoàng đi theo Quân Khuynh Vũ vào nhà, bấy giờ mới thấy rõ ràng bộ dạng của vị đao khách nổi tiếng giang hồ này. Trang phục hắc y thuần màu đen tinh khiết, làm nổi bật thân hình rắn chắc của hắn. Ngũ quan như được cắt gọt hoàn chỉnh, mày kiếm mắt sáng, mũi cao thẳng, môi mỏng manh, toàn thân tỏa ra một cỗ hơi thở lạnh lùng hờ hững.

Ngay cả khi Khuynh Thành phiến của Quân Khuynh Vũ cắt đứt một vài sợi tóc của hắn, hắn cũng chỉ có chút kinh ngạc liếc nhìn Quân Khuynh Vũ một cái, liền khôi phục trạng thái yên lặng bình thường, hờ hững nói, "Khuynh Thành câu hồn phiến! A, Mạc Nhược thật không ngờ Lưu Cảnh công tử đối với tánh mạng của Mạc Nhược cũng có hứng thú."

Quân Khuynh Vũ thu hồi chiết phiến, tựa tiếu phi tiếu nhìn đao khách Mạc Nhược, đao khách Mạc Nhược lại nói tiếp, "Đáng tiếc ta nay thân trúng kịch độc, đến xuất đao cũng khó khăn, nếu không, có thể cùng ngươi đánh một hồi, cho dù chết cũng không uổng."

"Có độc thủ quỷ y ở đây, chút độc ấy thì tính là gì?" Quân Khuynh Vũ nhìn nhìn đao khách Mạc Nhược, nhíu mày nói.

Thần sắc đao khách Mạc Nhược có chút thay đổi, trong mắt lạnh lùng toát ra thêm vài phần phức tạp, hắn thì thào nói, "Cho dù trị độc có tốt thế nào, một thân võ công này cũng bị phế đi. Không có võ công, ta làm sao mà sống tiếp? Chẳng lẽ phải nhờ nàng che chở ta cả đời sao?!"

"Nếu có thể trị hết độc của ngươi, cũng không phải phế bỏ võ công thì sao?" Quân Khuynh Vũ câu môi nhìn đao khách Mạc Nhược, từ từ nói.

"Nàng nói thánh liên Tuyết Tâm có thể." Đao khách Mạc Nhược giọng điệu vẫn bình thản, bình thản đến nỗi ngay cả tánh mạng của chính mình cũng có một cỗ khinh thường, hắn lạnh lùng nói ra, "Thánh liên Tuyết Tâm là thứ dễ dàng tìm được sao, ta đã nợ nàng quá nhiều, làm sao có thể lại để nàng vì ta mà mạo hiểm?"

Lạc Khuynh Hoàng nghe lời nói của đao khách Mạc Nhược, nghi hoặc nhíu mi. Nghe thế này có vẻ giữa đao khách Mạc Nhược và Tuyết công tử tựa hồ còn có chuyện gì đó?! Chỉ là tại sao đao khách Mạc Nhược này giống như đối với tánh mệnh không có khát cầu gì cả, ngay cả sinh tử hắn cũng không để ý, giọng điệu thậm chí còn ẩn ẩn có một tia giải thoát.

"Hừ! Ngươi một lòng muốn chết như vậy sao?!" Thanh âm tức giận từ ngoài phòng vang lên, đập vào mắt là một thân quần áo tuyết sắc, không hề khác biệt so với thiếu nữ Tuyết Sam, nhưng bất đồng là, hiện tại bước vào là một gã nam tử, nam tử đeo mặt nạ màu bạc, nhìn không rõ gương mặt.

Quân Khuynh Vũ cẩn thận đánh giá nam tử kia, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc, không khỏi nhíu mi, chẳng lẽ hắn đã đoán sai? Nàng ta không phải hắn?!

Áp chế nghi hoặc trong lòng, Quân Khuynh Vũ nhìn người tới, từ từ nói, "Các hạ là Tuyết công tử?!"

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ cuồng hậuWhere stories live. Discover now